04.6656.33990969.60.30.30tuvanluathoangphu@gmail.com
Văn phòng tại Hà Nội
04.6656.33990969.60.30.30tuvanluathoangphu@gmail.com

Cảm ơn em, vì đã đơn phương ly hôn với anh!

Sau khi bị vợ đơn phương ly hôn, một mình tôi gà trống nuôi con bất đắc dĩ. Thời gian đầu, tôi thật sự không ổn tí nào, tôi không biết mình phải làm gì, vì đến bản thân tôi còn không lo nổi thì làm sao chăm sóc được cho con. 

Tôi chưa kịp quen với việc mất đi một người vợ đã phải làm quen với công việc nhà, nấu ăn, chăm con... toàn những việc tôi chưa bao giờ làm. Buổi sáng, tôi vẫn quen dậy lúc 7h, vệ sinh cá nhân, ăn bữa sáng do vợ chuẩn bị rồi đi làm. Phải mất gần 2 tháng, tôi mới quen với việc thức dậy từ 6h sáng nấu ăn, gọi con dậy, làm vệ sinh cho con, cho con ăn, đưa con đi học, rồi đi làm. Lúc trước, tôi vẫn luôn là người về muộn nhất công ty, nhưng bây giờ, tôi luôn là người về đúng giờ nhất, vì tan làm là tôi phải về đón con, rồi đi chợ, nấu cơm. Hai bố con ăn xong, tôi còn phải tắm cho con, giặt đồ, chơi với con, cho con ngủ...          
              
Những ngày đầu như vậy, tôi đã rất mệt mỏi, niềm an ủi và cũng là động lực duy nhất giúp tôi đứng vững lúc đó chính là con trai. Thật sự tôi phải cảm ơn vợ mình rất nhiều, vì khi ly hôn đã không đòi quyền nuôi con. Mỗi sáng, khi nghe thấy cái giọng ngái ngủ của con đòi ngủ thêm 5 phút lại làm tôi buồn cười. Mỗi lần tôi nấu món mới, cu cậu đều hưởng ứng rất nhiệt tình, tuy hay thất bại nhưng khả năng nấu nướng của tôi đã cải thiện rất nhiều. Công việc nhà buồn chán cũng trở nên thú vị hơn khi có cậu giúp đỡ, dù lần nào cậu làm xong tôi cũng phải chỉnh lại :D. Có lần tôi đã phải sắp lại cả tủ quần áo chỉ vì trót nhờ con tìm cho mình đôi tất.

                        một mình nuôi con sau khi vợ đơn phương ly hôn

Cũng có những lúc cu cậu làm tôi bực mình với những trò nghịch ngợm của mình. Có lần cậu cạy cả bàn phím máy tính của tôi ra xem, lần khác thì cậu vẽ bừa lên áo sơ mi của tôi, có lúc thì cậu đổ hết cả lọ sữa tắm vào bồn tắm. Cu cậu cũng rất hay ham chơi không chịu về nhà, thỉnh thoảng tranh giành đồ chơi, đánh nhau với bạn. Có lần tôi đã phải muối mặt đi xin lỗi nhà hàng xóm vì cu cậu nghịch dại làm hỏng cổng nhà người ta, cũng may là nó chỉ bị hỏng nhẹ thay ốc là được. Nhiều khi tôi chỉ muốn đánh cho cậu một cái thật đau cho nhớ, nhưng nhìn cái mặt ông cụ non ra vẻ tội nghiệp, xin lỗi vì biết mình sai của cậu tôi vừa buồn cười vừa thấy thương. Hai bố con đã thân nhau hơn rất nhiều từ những lần như thế.

Trước khi ly hôn, tôi là một người của công việc, tôi ngày đêm chăm chỉ làm việc để kiếm tiền nuôi vợ con vì cứ nghĩ như thế là tốt nhất, mà không hề biết rằng tiền không thể mang lại hạnh phúc cho gia đình mình. Vợ tôi chia tay tôi cũng vì như vậy, tôi đã không hiểu được khi cô ấy nói không muốn sống với một người chồng trên danh nghĩa, nói công việc mới là vợ của tôi. Bây giờ thì tôi đã hiểu, và tôi đang sống rất vui vẻ vì tôi đã biết cái gì là quan trọng nhất với mình. Tôi cũng chẳng còn buồn mỗi khi nhớ đến cô ấy nữa, mối quan tâm duy nhất của tôi lúc này là con trai, tôi chỉ muốn được nhìn con trưởng thành, sống cuộc sống thật hạnh phúc. 
 
Tin liên quan